Văn hóa nghỉ việc – Đừng để người khác phải “dọn”cho mình

Tôi nhớ ngày trước tôi làm salesman cho một công ty về tiếng anh, làm cũng được kha khá thời gian tôi cảm thấy không còn phù hợp với mục tiêu của mình nữa tôi xin nghỉ việc. Ngày cuối cùng làm việc, tôi vẫn làm đến gần 7h tối để xử lý nốt hđ với khách hàng. Về còn mỗi chị sếp, gặp mình ở dưới bà giật mình: ” ô! chị tưởng sáng nay em làm nốt chiều dọn dẹp chào mọi người rồi về luôn chứ”.

Mình bảo: “em làm nốt cái hợp đồng này với mấy cái giấy tờ cho đối tác chứ không sau này các bạn tiếp nhận xử lý chết mất chị ạ, với lại chốt thêm anh Dũng là em đủ số cam kết với chị rồi nhé”, bả cứ nhìn mình rồi 2 chị em đi uống cafe và rồi mình cũng chia tay công ty. Rồi sau này đi làm chỗ khác thi thoảng bả vẫn gọi mình đi ăn dù cũng chả có ý câu kéo gì mình về nữa mình lại tưởng tại mình … đẹp trai nên bả mê nhưng hoá ra ko phải.

Có lần bà mới tâm sự bà bảo: “tao quý mày vì mày là thằng nghỉ việc tử tế nhất mà tao gặp, mày làm hết việc mày đâu như mấy đứa mới nghỉ này nó đi để lại đống … cho thằng sales khác với công ty giải quyết, vs lại cũng chỉ có mày chạy số đến giờ phút cuối cùng như vậy”. Sau này chuyển mấy công ty rồi, thậm chí làm cả công ty đối thủ của bà nhưng bả vẫn quý vẫn yêu vẫn đi ăn và vẫn giới thiệu khách cho.

Đấy ngẫm cho cùng Thẳng thắn chưa hẳn đã thua thiệt. Đó là văn hoá NGHỈ VIỆC các bạn ạ. Làm phải để người ta NỂ, đi phải để người ta TRỌNG và ở thế ngẩng cao đầu.

 

Theo Đỗ Đăng Dương – Quản trị và Khởi nghiệp

 

Các tin bài liên quan