BÁN HÀNG CÓ CẦN PHẢI ĐIÊN

BÁN HÀNG CÓ CẦN PHẢI ĐIÊN?

Những năm tháng cơ cực, những ngày ngồi rửa bát cho mẹ kiếm tiền từ quán bún của bà tôi đã lờ mờ nhận ra, muốn kiếm tiền để cuộc sống tốt hơn tôi cần phải bán một thứ gì đó. Tôi chỉ biết vậy chứ không biết sau này mình sẽ bán sản phẩm gì, chỉ biết bán hàng rất quan trọng. Sau mỗi buổi bán hàng tôi thường thấy mẹ ghi ghi chép chép cộng cộng tính tính, câu cửa miệng của tôi hôm nay lời được bao nhiêu vậy mẹ?

 

Sau này khi đi học đại học sư phạm, tôi thấy người ta mở trung tâm gia sư đầy ra, quảng cáo gián đầy cột điện, phủ kín các bước tường của nhà dân máu kinh doanh lại sôi lên, tôi lao ra nhà sách mua sách dạy làm giàu, sách quảng cáo về đọc. Đọc xong đầu bốc hỏa tôi triệu tập cả chục đứa em vào họp hội nghị bàn tròn bàn chiến lược mở trung tâm gia sư. Rất nhanh cái trung tâm của tôi ra đời, cả thành phố Quy Nhơn tự nhiên xuất hiện dày đặc tờ rơi dán quảng cáo của tôi, một người gọi, hai người gọi rồi nhiều người gọi trong đó có cả thầy trưởng khoa văn của trường đại học nơi tôi đang theo học mời trực tiếp tôi đến dạy cho con thầy, tôi bắt đầu kiếm được tiền và tự lập không phải xin tiền bố mẹ.

 

Mọi sự suôn sẻ nhưng có một kỷ niệm khó quên, tôi đi dán tờ rơi buổi tối trước nhà dân, chủ nhà phát hiện kêu lại cho hai phát vào mặt nổ cả đom đóm, xin lỗi ổng ngậm ngùi rút nhanh.
Sau này, ra trường tôi chuyển giao trung tâm lại cho một cậu em nhưng cũng không duy trì được lâu, cái trung tâm đứa con tôi sinh ra lùi vào dĩ vãng.
Sau vụ này, tôi vỡ ra nhiều điều, muốn kiếm tiền phải chủ động, có ý tưởng phải hành động ngay, phải điên điên một chút. Thời đó có rất nhiều trung tâm gia sư nổi tiếng ở Quy Nhơn nếu tôi phân tích ABCD này nọ, có lẽ tôi sẽ không bao giờ mở được trung tâm của riêng mình, mặc dù hoạt động thấy nó cũng có rất nhiều thương tích và bài học xương máu.

Tạm biệt Quy Nhơn tôi Nam tiến vào Sài Gòn hào hoa tráng lệ, đang ở tỉnh lẻ những ngày đầu đặt chân đến Sài Gòn tôi như chú nai ngơ ngác, chậm chạp, rụt rè, nhút nhát, thiếu tự tin… chính những suy nghĩ thiếu tự tin đó làm cho tôi cũng thiếu luôn khả năng thích ứng và thành công trong công việc. Trong mắt sếp và bạn bè tôi chỉ là một chàng trai quê mùa, chỉ đâu đánh đó và chả làm nên trò trống tích sự gì…

Nhiều đêm không ngủ, tự độc thoại bản thân, thực sự tôi cần gì? Tôi muốn mình trở thành người như thế nào? Cứ như vậy miết sao?
Tôi biết tôi không tệ như vậy, tôi có tư duy và tôi cần thay đổi.

 

Những ai đã làm trong ngành ngân hàng đều biết được sự khốc liệt để tồn tại và phát triển sự nghiệp, tôi đã có một quyết định làm thay đổi cuộc đời mình, đó là quyết định gia nhập vào đội ngũ bán hàng của công ty. Những ai đang làm mảng back office chuyển sang kinh doanh cơ hội và xác suất thành công rất ít, nhiều đồng nghiệp của tôi làm được một thời gian ngắn lại ngậm ngùi xin trở về vị trí cũ. Chỉ nghĩ thôi đã sợ, và tôi thấy mình điên một lần nữa…

Những ai từng biết tôi, chơi với tôi đều biết ngày xưa tôi hầu như không hề có tố chất gì của một nhân viên kinh doanh, nhưng những ai biết tôi đủ lâu tôi đã chứng minh điều ngược lại.

Những ngày đầu của hành trình trở thành nhân viên kinh doanh thật kinh khủng, không được đào tạo, tôi được hướng dẫn đọc và nghiên cứu sản phẩm, giao KPI và phải tự vận động, hãy làm gì đó đi, làm bất cứ cái gì miễn là bán được hàng và hoàn thành KPI, sẽ được nhận lương, hoa hồng còn không sẽ chỉ có lương cơ bản, mức chỉ đủ thoi thóp qua ngày.

Có những đêm không ngủ, có những ngày mưa và cũng đi qua những ngày nắng gắt, càng cố gắng kết quả nhận được cũng không bao nhiêu.
Tôi tự hỏi, làm sao mình lại trở nên như thế này, làm sao mình phải vật lộn mưu sinh với nghề bán hàng quá sức vất vả này chứ? Có những lúc con người bên trong vẫy gọi, hãy tìm một công việc ổn định, tìm đi, tìm đi….

Tôi thấy mình thật bé nhỏ, thiếu tự tin vào bản thân, thấy nghề bán hàng thật thấp kém. Tôi đi bán hàng mà tâm thế luôn sợ khách hàng từ chối, luôn sợ không bán được hàng và mình không hoàn thành chỉ tiêu, sợ đói… tôi chạy hết chỗ này đến chỗ khác, gặp hết người này đến người khác để mời chào mua hàng, kết quả cũng không được khá hơn bao nhiêu. Thật sự bế tắc. Chẳng lẽ không có cách nào sao?

Tôi tiếp tục chuỗi ngày không may mắn và có thể nói là ảm đạm đó cho đến một ngày, tôi gặp được một người bán hàng. Anh đã chỉ tôi một bí kíp.

Anh hỏi tôi cách tôi bán hàng, và anh bắt đầu nào là xác định khách hàng mục tiêu, khách hàng tiềm năng, quy trình bán hàng chuyên nghiệp,… anh dạy tôi rất nhiều thứ nhưng tôi biết ơn anh, chính anh là người đã giúp tôi thay đổi cách nhìn nhận về nghề bán hàng.

Anh giúp tôi thấy được bán hàng không phải là nghề thấp kém mà là một trong những nghề cao quý nhất trong xã hội. Không có bán hàng, không có giao thương xã hội sẽ ngừng phát triển, không có bán hàng chúng ta sẽ không được trả lương để nuôi sống gia đình, vợ ta con ta, không có bán hàng doanh nghiệp sẽ không có tiền trả lương cho nhân viên, sẽ không có tiền đóng thuế cho đất nước, mọi thứ sẽ bắt đầu đình trệ… tôi đã thay đổi nhận thức hoàn toàn về nghề nghiệp của mình, tôi tự hào vì mình là một người bán hàng chuyên nghiệp, chính nhờ những người bán hàng như tôi đã và đang giúp xã hội ngày càng phát triển.

Bán hàng không khó như tôi nghĩ, bán hàng là một kỹ năng mà bạn hoàn toàn có thể học được.

Có một cuốn sách đã nói rằng tất cả những người nằm trong top 10% những người bán hàng xuất sắc đều từng ở top cuối 10% bán hàng tệ nhất, nhiệm vụ của bạn là tìm ra những người xuất sắc trong lĩnh vực của bạn và học hỏi, thực hành theo họ.

Người bán hàng xuất sắc cần phải điên một chút, thay vì dò xét, chần chừ thì họ luôn học hỏi, tư duy và hành động, hành động liên tục. Họ không có khái niệm sợ bị từ chối, họ sống bằng nghề bán hàng nên họ coi việc bị từ chối là hết sức bình thường, họ cần mẫn và kiên trì, họ luôn lạc quan và luôn tin tưởng rằng mình sẽ bán được hàng, ở họ toát lên sự tự tin và chính sự tự tin đó thu hút được khách hàng chú ý đến họ, chú ý đến sản phẩm của họ,…

Hành trình kết nối tôi đã gặp nhiều người thành công, nhiều người bán hàng giỏi và tôi có đặt ra một câu hỏi: Bán hàng có cần phải điên điên không? Có doanh nhân đã trả lời tôi rằng điên là cần thiết, chính vì lạc quan và nhìn ai cũng là khách hàng tiềm năng nên họ luôn hành động, họ say mê chào bán sản phẩm của mình, niềm đam mê nghề nghiệp và sản phẩm là một trong những tác động có ảnh hưởng mạnh mẽ đến quyết định mua hàng của khách hàng.

Có một tác giả đã viết rằng muốn bán được hàng bạn phải có một cái gì đó ảnh hưởng được đến khách hàng, đó có thể là bạn là chuyên gia trong lĩnh vực đó ảnh hưởng họ bằng kiến thức chuyên môn uyên bác, đó có thể là thái độ tích cực và hết sức tự tin của bạn và họ thấy được tiềm năng của bạn trong tương lai hoặc có thể bạn có thể giúp cho con họ xin vào một chân thực tập tại một công ty nào đó…

Bán hàng cần phải điên, có ai như vậy không?

 Sưu tầm!
Các tin bài liên quan